Văn -Thơ

Anh ngồi đằm lặng chiều mây

25-07-2018 - 14:32 - 300 lượt xem

Nhà thơ Đặng Sỹ Mạnh sinh năm 1970 tại xã Mỹ Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình. Hiện anh là Phó Tổng giám đốc Tổng công ty Đường sắt Việt Nam. Vốn là cán bộ kỹ thuật cầu đường, hơn nửa đời người anh gắn bó với khúc ruột miền trung, người sạm đen bởi “chang chang cồn cát nắng trưa Quảng Bình” đảm bảo an toàn cho những con tàu ra bắc, vào nam. Trong nghiệt ngỡ của đất trời, có phút giây ánh mắt chàng kỹ sư cầu đường bắt gặp “Trong trẻo sắc vàng thu sớm mơ tan” cùng vẻ đẹp của cô thôn nữ bên cạnh đường sắt “Uốn thân mềm hoang hoải dốc chênh chênh”.

Quảng Bình, Huế và Đà Nẵng là 3 địa danh Sỹ Mạnh gắn bó nhiều nhất trong những tháng năm quản lý các dự án cầu, đường sắt. Với mỗi dự án anh tham gia, đều thấp thoáng hình bóng những thiếu nữ miền Trung, những người chưa một lần chuyện trò. Để rồi, khi chia xa lại tự hỏi “vòng tay có ấm/bờ môi có mềm?/Vầng trăng có mũm mỉn đêm/Hồ thơ/có dậy sóng mèm cơn say?”. Khác hẳn lời bài hát của Trần Tiến “Cầu xây xong đã lâu không thấy người về đưa dâu”.

Tôi biết Sỹ Mạnh từ hồi anh còn làm công nhân tại Liên hợp công trình Đường sắt Huế nhưng không nghĩ người con trai Quảng Bình này nặng nợ lòng với mảnh đất này đến thế. Nếu Hải Bằng nói về cố đô “Đường Huế/níu bóng người thương/nhiều năm lội phố /chen phường/thật quen”  thì nhà thơ Sỹ Mạnh lại khác, réo rắt con chữ “Có chi lạ lắm Huế ơi/Mà dùng dằng nhớ/mà rời rợi thương” rồi anh dối lòng mình “Em thì má đỏ môi hường/Ta thì trăm nẻo vạn đường đã qua”.

Mỗi bài thơ của Sỹ Mạnh như cột mốc thời gian, ghi lại những kỷ niệm sâu kín trong lòng về những địa danh anh từng gắn bó, công tác. Có những cảm xúc mà ngay khi đã đi qua, đi xa không thể lý giải, đành dùng thơ để tự hỏi lòng mình. Những đồng nghiệp, bạn bè đang chờ anh cho ra đời về những bài thơ hay về Hà Nội, nơi anh đang được tín nhiệm giao giữ cương vị quản lý.

 

Phía ấy

Em về

phía ấy xa xôi

Vòng tay có ấm

bờ môi có mềm?

Vầng trăng

có mũm mĩm đêm?

Hồn thơ

có dậy sóng mèm cơn say?

 

Anh ngồi

đằm lặng chiều mây

Cùng hoàng hôn

gói nắng đầy cho đêm

Để bình minh

nắng mới lên

Rạng ngời em đến

hồn nhiên

với ngày…

 

     Để em với Huế

Lặng thầm đến Huế

một mình

Mái hiên phố vắng

tang tình mưa rơi

 

Có chi lạ lắm Huế ơi

Mà dùng dằng nhớ

mà rời rợi thương

 

Em thì má đỏ môi hường

Ta thì trăm nẻo vạn đường đã qua

 

Một mình đến

một mình xa

Để em với Huế

để ta một mình...

**

            

                                                      

An Thanh

 

Gửi bình luận của bạn
x