Văn -Thơ

Chuyến Tàu Đêm

01-11-2016 - 22:23 - 314 lượt xem

Sen Trắng

 

Cô không còn biết cái lạnh vô tình đang cứa cắt thịt da
Mà chỉ thấy trên sân ga những mảnh chia ly vụn vỡ màu nỗi nhớ
Đêm cuối năm...
Hút hút gió đông trút lỡ làng dang dở
Xuống đôi mắt trũng sâu nức nở giữa sương mù

Cô - đóa hoa rừng
Anh - kẻ lãng du
Ngọn đèn vàng hắt ánh âm u níu chân người đi ngược bờ ký ức
Cô nép sát vào anh ngước lên nhìn bất lực
Điếu thuốc cháy lặng câm thiêu đốt rụi ân tình

Anh phải đi về phía tròn vẹn bình minh
Nơi ngọn nến lung linh rọi mong chờ trong ánh nhìn thơ nhỏ
Nơi có bữa cơm tối sum vầy mặc ngoài chấn song bão bùng heo hắt gió
Nơi có những giỏ phong lan nở đóa bình yên trên tay ấm vợ hiền

Cô hận chính mình
Cô muốn tìm quên
Để mua chút niềm vui không tên
Cô đã thành tâm bán cả gia tài không chút dăn lòng lần lữa
Ôm nắm tàn tro bi thương tìm một nửa
Thỏa ý nguyện mẹ cha mặc nghiệt ngã đâm chồi

Tiếng còi vang xé hai nửa bầu trời
Ngàn huyễn hoặc rớt rơi tuột ngón gầy níu nắm
Từng kỷ niệm bên nhau chảy qua bờ vai ấm
Héo úa giai nhân
Ngậm khóc trai trường

Anh thương cô nhiều như anh đã từng thương
Anh yêu cô nhiều nhưng hai đường ngược lối
Anh ôm cô đắm say như lần đầu nông nổi
Giữa phút cuối lạnh dày sương gió quấn nhau hôn

Đêm Tây Bắc phũ phàng không thấu rõ nguồn cơn
Nên trút xuống cô đơn cơ man nào buốt giá
Tàu chuyển bánh dần xa 
Bơ vơ người khách lạ...
Cô khuỵu giữa sân ga ...
Ôm trĩu nặng bóng mình.

 

Gửi bình luận của bạn
x