Ý kiến người dân

ĐOÀN KẾT LƯƠNG – GIÁO TRÊN CƠ SỞ HIẾN PHÁP VÀ PHÁP LUẬT

15-06-2016 - 18:20 - 765 lượt xem

Trong mọi giai đoạn phát triển thì xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân luôn được coi là chủ trương lớn, quan trọng của Đảng và Nhà nước, trong đó, đoàn kết tôn giáo là một trong những nhiệm vụ xuyên suốt toàn bộ quá trình.

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng luôn quan niệm rằng, đoàn kết tôn giáo góp phần không nhỏ vào thực hiện thắng lợi sự nghiệp cách mạng của dân tộc. Theo Người thì đoàn kết tôn giáo bao gồm đoàn kết giữa đồng bào có tín ngưỡng, tôn giáo với đồng bào không có tín ngưỡng, tôn giáo; đoàn kết giữa đồng bào theo các tín ngưỡng, tôn giáo khác nhau; và đoàn kết giữa đồng bào trong cùng tôn giáo trong khối đại đoàn kết dân tộc. Đoàn kết tôn giáo nhằm tạo ra một lực lượng tiến bộ trong các tôn giáo, đồng thời chống lại các hoạt động phản động lợi dụng tôn giáo, làm thất bại mọi hoạt động của bọn tay sai, đế quốc, các thế lực thù địch, để từ đó làm cho Giáo hội Việt Nam ngày càng tiến bộ hơn, có tinh thần dân tộc, yêu nước, yêu hòa bình.

Chúng ta đều hiểu rõ, không chỉ trong thời kỳ chiến tranh, thực dân và phong kiến thi hành chính sách chia rẽ đồng bào Giáo và đồng bào Lương để dễ bề thống trị, mà ngay cả trong thời bình thì chia rẽ mối đoàn kết lương giáo cũng chính là mục tiêu mà các tổ chức phản động, các phần tử chống đối hướng đến để dễ bề đạt được âm mưu lật đổ nước ta. Từ thực tiễn đó, các chủ trương, chính sách của Đảng về tôn giáo đều là hướng tới mục tiêu cao cả và thống nhất, đó là đoàn kết đồng bào tôn giáo vào trong khối đại đoàn kết toàn dân tộc, vì sự nghiệp cách mạng chung của dân tộc. Điều này được thể hiện rõ trong nhiều chủ trương, nghị quyết của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước về đoàn kết toàn dân, về tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo. Hiến pháp và pháp luật chính là cơ sở quan trọng để bảo đảm chiến lược đại đoàn kết dân tộc nói chung, đoàn kết lương giáo nói riêng. Đây chính là những sự cụ thể hóa quan điểm của Đảng về đoàn kết lương giáo, là cụ thể hóa quyền lực của nhà nước trong việc bảo vệ khối đại đoàn kết toàn dân tộc, đoàn kết lương giáo. Và trong Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo (năm 2004) cũng đã khẳng định quan điểm tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo và không tín ngưỡng tôn giáo của nhân dân. Trước đó, trong Thư Chung 1980 của Hội đồng Giám mục Việt Nam cũng khẳng định: “Về nhiệm vụ thứ nhất là tích cực góp phần cùng đồng bào cả nước bảo vệ và xây dựng Tổ quốc, chúng tôi muốn khẳng định rằng: yêu Tổ quốc, yêu đồng bào, đối với người công giáo không những là một tình cảm tự nhiên phải có, mà còn là một đòi hỏi của Phúc Âm, như Cộng đồng nhắc nhở: “Các người Kitô giáo từ mọi dân tộc tụ họp trong Hội Thánh, không phân cách với những người khác về chế độ, cũng như về tổ chức xã hội trần gian, nên họ phải sống cho Thiên Chúa và cho Chúa Kitô trong nếp sống lành mạnh của dân tộc mình; là công dân tốt, họ phải thật sự và tích cực vun trồng lòng yêu nước” . Rồi đến Đại hội VIII, Đại hội IX của Đảng tiếp tục chỉ rõ: “Đồng bào theo đạo và các vị chức sắc tôn giáo có nghĩa vụ làm tròn trách nhiệm công dân đối với Tổ quốc, sống tốt đời, đẹp đạo”. Gần đây nhất, trong Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển năm 2011), Đảng ta tiếp tục nhất quán khẳng định: “Tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo và không tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân theo quy định của pháp luật. Đấu tranh và xử lý nghiêm đối với mọi hành động vi phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo và lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo làm tổn hại đến lợi ích của Tổ quốc và nhân dân”. Đây chính là cơ sở quan trọng nhằm đoàn kết dân tộc, đoàn kết tôn giáo trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội ở nước ta - giai đoạn công nghiệp hóa, hiện đại hóa và hội nhập quốc tế.
Như vậy, trên cơ sở Hiến pháp và Pháp luật, các tôn giáo dù lớn hay nhỏ (ít hay nhiều tín đồ) đều bình đẳng cả về quyền lợi và nghĩa vụ. Nhà nước luôn tôn trọng những giá trị đạo đức, văn hoá tốt đẹp của các tôn giáo; bảo đảm quyền hoạt động tín ngưỡng, tôn giáo theo quy định của pháp luật; tôn trọng giá trị văn hoá, đạo đức tôn giáo. Cũng theo đó, mọi sự xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để làm trái pháp luật và chính sách của Nhà nước, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc, làm tổn hại đến lợi ích của Tổ quốc và nhân dân sẽ đều bị pháp luật nghiêm khắc trừng trị. 
 

Với phương châm “Tốt đời, đẹp đạo”, các tôn giáo ở Việt Nam nói chung và Nghệ An nói riêng đều đã có những định hướng hành đạo đúng đắn, tiến bộ, phù hợp. Nếu như trong phật giáo là “Đạo pháp - Dân tộc - Chủ nghĩa xã hội” thì trong Thiên chúa giáo là “Sống phúc âm giữa lòng dân tộc”; còn đối với Hội Thánh tin lành Việt Nam là “Sống phúc âm phụng sự Thiên Chúa, phục vụ Tổ quốc và dân tộc”, phía Đạo Cao Đài là “Nước vinh, đạo sáng”.… Có thể thấy, các khuynh hướng hành đạo nói trên một mặt vừa phù hợp với đạo lý, truyền thống, văn hóa của dân tộc ta, mặt khác, vừa phù hợp với Hiến pháp, pháp luật và xu hướng phát triển của thời đại.
Từ những lẽ đó, tôi có một suy nghĩ thế này, muốn yêu quý và gắn bó với nhau thì cần phải tôn trọng và thấu hiểu những nét riêng, từ đó tìm ra tiếng nói chung, con đường chung để cùng nhau tiến về phía trước, và Đảng chính là hạt nhân, là “người lĩnh xướng” của khối đại đoàn kết toàn dân nói chung và khối đoàn kết lương - giáo nói riêng ấy./.

 

(Lương Thành)

Gửi bình luận của bạn
x