Ý kiến người dân

NHÀ BÁO SỢ GÌ NHẤT?

15-06-2016 - 13:30 - 2416 lượt xem

Không ít người "ngoài ngành" cứ tưởng rằng, phàm đã làm nhà báo thì cứ thích gì nói nấy và chả biết sợ là gì.Thế nhưng, kinh nghiệm làm báo 15 năm cho tôi thấy, khó khăn, gian khổ, cánh báo chí chẳng hề sợ, nhưng có những điều tưởng như đơn giản thì lại là nỗi"e dè" của người làm báo. Một trong những điều đó là việc sợ sếp hay ... giật mình. Có nhiều chuyện, nhưng xin chỉ kể ra một vài kỷ niệm thời gian tôi còn công tác tại một tờ báo mà thôi

Đầu năm ngoái, cô bạn đồng nghiệp trong toà soạn viết một tiểu phẩm cho chuyên mục "Chuyện cuối tuần" cuả báo. Nói một cách công bằng thì đó là một bài báo không có gì gây ấn tượng, vì chỉ nói chung chung về một anh cán bộ quản lý thị trường kể cho vợ nghe việc bắt giữ vụ phi phạm lâm luật coi như "xôi hỏng, bỏng không" vì ngay lập tức có một cú phôn của một cán bộ cấp trên can thiệp. Bài báo không hề duy danh định nghĩa và mang tính văn nghệ nhiều. Thế nhưng, chỉ sau khi báo ra vài giờ, một cú điện thoại nào đó khiến BBT lập tức có một một cuộc họp khẩn, để rồi tiếp đó là một cuộc họp toàn cơ quan kiểm điểm tác giả bài báo. Cơ quan ngơ ngác nghe kết luận là bài báo có sai sót về chính trị(!?). Không dễ chấp thuậnnhững lý lẽ của BBT đưa ra với ý định sẽ kỷ luật nặng tác giả bài báo, đồng thời ghi lý lịch, nhiều phóng viên có thâm niên đã viện dẫn đủ điều luật nọ,luật kia ra để bảo vệ đồng nghiệp. Song, lệnh "trên" đưa xuống đố aidám trái. Thế là, dù chẳng vi phạm luật báo chí hay bất cứ điều luật nào của nước CHXHCNVN, đồng nghiệp của tôi vẫn phải nhận một mức án kỷ luật (còn những người ký duyệt đăng bài báo "sai sót về chính trị" thì ...vô can (!?))

 

Mãi vài ngày sau, qua một nguồn thạo tin, chúng tôi mới biết lý do: Tình cờ, câu chuyện mà cô phóng viên nọ viết lại na ná với một câu chuyện thật về vụ vi phạm đã được một vị sếp ..."bảo kê". Thế là, sếp cho rằng, phóng viên nọ dám"móc máy" sếp. Và đã như thế thì phải xử lý. Một cú điện thoại là mọi sự như sắp đặt. 

Có gì đâu! Lỗi là ở chính phóng viên kia. Ai bảo dám tưởng tượng như thật khiến "sếp" giật mình! Nhưng chúng tôi cũng tiếc mãi cho cô bạn: Giá mà sếp cứng bóng vía một tí thì tác giả bài báo đâu đến nỗi! 

 

Thế mới biết, ở với cấp trên mà "có tật...giật mình" cũng nguy hiểm cho nhà báo ra phết đấy!

Câu chuyện kia chưa kịp nguôi thì đến lượt tôi suýt "dính chưởng". 

Với những tài liệu thu thập được cùng thực tế điêù tra, tôi viết một phóng sự 2 kỳ về việc làm trái nguyên tắc trong một dự án xây dựng cơ bản trên phạm vi toàn địa bàn mà các đại biểu HĐND đã đưa ra nhiều lần nhưng chẳng khác gì "ném đá ao bèo". Được Tổng biên tập"bật đèn xanh", tôi hoàn thành bài viết rất nhanh và với những tưliệu đầy đủ đến mức hoàn hảo, tôi yên chí "rung đùi" chờ... bị kiện để"tung chưởng" tiếp. Nhưng chờ mãi, chờ đến 2 tuần vẫn không thấy bài báo ra, hỏi thì được Tổng biên tập trả lời với một cái chép miệng rất tội: "Thôi, thông cảm cho anh! Không đăng được em ạ!" 

 

 Tiếc hùi hụi công sức khó nhọc gần 2 tháng trời về tận các vùng sâu, vùng xa thu thập tư liệu, ghi âm, chụp ảnh, nhất là đã nhận được sự tin tưởng của bà con ở cơ sở rằng nhà báo sẽ phanh phui sự gian lận của mấy công ty xây dựng thi công các công trình, tôi lẳng lặng "vượt tuyến", gửi bài đến báo khác.

Bài báo ra, chả hiểu cấp trên phôn phiếc những gì mà tôi lại được một "sếp phó" gọi lên giáo huấn: "Làm như thế là không được vì cơ quan phải quản phóng viên. Gửi bài đi đâu là phải xin ý kiến BBT." 

 

Tấm gương tày liếp của đồng nghiệp khiến tôi hoảng quá! Phen này, "đứt" đến nơi rồi! Toát mồ hôi hột nhưng tôi cũng phải lấy "lá bùa hộ mệnh" là Luật báo chí ra để khẳng định mình không vi phạm bất cứ điều nào. Ơn trời, mấy năm phụ trách mảng nội chính, lại hay viết các phóng sự điều tra về các vụ việc tiêu cực, nên tôi cũng nghiên cứu và nắm được kha khá luật để tự làm luật sư bảo vệ cho chính mình. Nếu không, chả biết điều gì sẽ đến, cho dù tôi đúng 100%.

Tôi quyết định điều tra ngược để tìm nguyên nhân bị nhắc nhở: Thì ra, một thủ trưởng cấp chủ quản của báo tôikhông đồng ý cho đăng, giản đơn chỉ vì bà phụ trách khối có vụ việc "đáng tiếc" kia nên không muốn "vạch áo cho người xem lưng" - nhất là khi cuộc bầu cử mà bà ứng cử lại sắp tới rồi. Một cấp dưới của bà "bật mí": bà có liên quan đến món "hoa hồng" trong vụ ấy! Còn tôi thì lại biết thêm một bài học nữa về việc sếp "có tật giật mình"!

Một thời gian sau, tôi gấp rút chuẩn bị tư liệu cho một số bài báo về công tác quản lý yếu kém của một đơn vị dẫn đến vụ tham ô nửa tỷ đồng. Hơn tất cả mọi lần, tôi kỳ công thu thập tư liệu từ những chi tiết nhỏ nhất để làm tư liệu "chống kiện" vì tôi biết, đây là một vụ liên quan đến nhiều người có "máu mặt". Dĩ nhiên, quá trình điều tra khó thể bí mật được. Và thế là, khi bài báo chuẩn bị lên khuôn, Toà sọan bỗng lại nhận được một công văn"hoả tốc" yêu cầu không được đăng báo một số vấn đề cụ thể, trong đó, nhấn mạnh "không được đăng những vụ việc tiêu cực".

 

Công văn đó lập tức gây sự xôn xao trong anh em phóng viên: Nếu không đăng những bài chống tiêu cực thì vai trò đấu tranh của báo chí để đâu? Ai sẽ là người lên tiếng, nếu không là báo chí?

Thế nhưng, tranh luận vẫn chỉ là tranh luận, vì người quyết định cuối cùng không phải là chúng tôi. Một chút tiếc cho công lao tâm khổ tứ  vì vụ việccũng có, nhưng thẳm sâu hơn là một nỗi buồn. 

Nhưng sau, tôi bỗng tìm ra một cách lý giải để giúp mình... bớt buồn: Có gì đâu! Lại sắp đến một kỳ bầu cử nữa mà. Và hẳn là "ai đó" cũng có tật ... giật mình!

 

(Nếu có "chạm" đến ai, xin thứ lỗi cho nhà cháu, vì dù sao cũng là chuyện qua rồi :D )

 

Thanh Hằng

 

Gửi bình luận của bạn
x